Phim phọt

Rocketman: Lời tự thú của Elton John

Trong bộ hóa trang sừng quỷ Satan, Ngài Elton John bước đi đầy ngạo khí tiến ra sân khấu. Nhưng lần này, không phải sân khấu âm nhạc, mà là sân khấu đời mình: một buổi trị liệu tâm lí cùng những người bệnh khác. Tại đó, ngài kể lại cuộc đời đã qua, vừa kể, vừa trút bỏ dần từng món đồ lấp lánh trên người, trút bỏ cả tính danh Elton Hercules John để cuối cùng chỉ còn lại chiếc áo choàng tắm lông chuột chũi, cùng một Reginald Dwight (tên thật của ông) trần trụi.
 
Và như vậy, từ đầu đến cuối, bộ phim Rocketman có lẽ không gì hơn là một lời tự thú của Elton.
 
Điều đó không khó hiểu khi mà Rocketman, bộ phim công chiếu lần đầu tại LHP Cannes 2019 và được ngợi ca như “một tác phẩm âm nhạc kỳ ảo vươn tới trời xanh”, do chính Elton và bạn đời David Furnish nhúng tay sản xuất. Và nó lại được phát hành vào đúng khoảng thời gian chuyến lưu diễn cuối cùng mang tên “Farewell Yellow Brick Road” của Elton John đã đi được phân nửa hành trình.
 
Sau nửa thập kỷ trên đường, hiệp sĩ âm nhạc có lẽ đã thực sự muốn “tạm biệt con đường lát gạch vàng” , tạm biệt danh vọng và bắt đầu chặng đường mới nơi Reginald Dwight được hồi sinh ngay bên trong Elton John.
 

Một tiểu sử không phải là tiểu sử

 
Elton John có thể có một chút tương đồng với Freddie Mercury. Họ cùng là những thiên tài tắc kè hoa quái dị, cùng là người tình của ánh đèn sân khấu. Nhưng Rocketman thì không giống Bohemian Rhapsody. Nó cũng không giống phần lớn những phim tiểu sử khác của các tượng đài âm nhạc.
 
Đành rằng những motif trong Rocketman cũng có thể bắt gặp đâu đó trong các bộ phim về John Lennon, Ray Charles, Freddie Mercury, Jim Morrison, nào là motif về tuổi thơ sống như một người thừa khi cậu bé Reginald là kết quả của cuộc hôn nhân không làm ai hạnh phúc, nào là những năm tháng cơ hàn rồi phút chốc bước lên đỉnh thế giới, nào là sự hiểu lầm với tri kỷ “vàng” Bernie Taupin (họ đã cùng sáng tác 50 năm!), sự vỡ mộng của tình yêu, những cơn bột phát điên rồ, sự sa ngã vào rượu, thuốc an thần, ma túy, tiệc tùng, tình dục.
 
Nhưng, Rocketman lại không thuần túy là một bộ phim tiểu sử. Hơn thế, nó mang hơi hướm của một bộ phim ca nhạc – nơi những bài hát của Elton trở thành một phần lời thoại và độc thoại nội tâm của không chỉ riêng ông, và được trang trí bởi những mảng màu kỳ ảo, siêu thực, nửa phiêu diêu như trong một MV của dòng psychedelic rock, nửa cổ tích như trong Fantasia 2000.
 
Phân cảnh mà nhân vật Elton John do Taron Egerton thủ vai – người được đích thân vị huyền thoại vĩ đại lựa vào vai diễn này, bay lên không trung từ chiếc đàn piano, và rồi tất cả khán giả cũng bay lên trong bầu khí quyển âm nhạc của ông, thực sự là một trường đoạn như diễn ra bên ngoài Trái Đất.
 
Bản thân đó cũng là một lời tự thú, rằng người anh hùng hỏa tiễn Elton John không cứu thế giới như siêu sao ngoài hành tinh Ziggy Stardust của David Bowie. Chàng chỉ là phi hành gia chán ngấy công việc “năm ngày một tuần” của mình, và không hiểu tất cả những vinh quang đầy ảo mộng này rồi sẽ đi về đâu.
 
“Tôi đã sống trong đầu mình từ khi còn nhỏ. Và khi sự nghiệp khởi sắc, nó khởi sắc theo cách gần như phi thực đối với tôi.”, Elton John lí giải tại sao ông đã từ chối làm một bộ phim trực diện hơn về cuộc đời. Nhưng không trực diện, không có nghĩa là lời tự thú của ông thiếu chân thành.
 

Cuộc làm lành cùng quá khứ

 
“Làm sao mà một anh chàng béo ú vô danh như tôi có thể thành một nhạc sĩ nhỉ?”, Elton John, khi ấy còn là Reginald Dwight, hỏi một ca sĩ. Người ca sĩ trả lời: “Anh phải giết đi con người anh được sinh ra để trở thành con người anh muốn trở thành”.
 
Và người nghệ sĩ đã thực sự giết đi bản dạng Reginald Dwight. Sau “cái chết” của cậu bé Reggie, Elton John mới ra đời. Cặp kính cận thị quê cục thay bằng những cặp kính đỏm dáng. Chiếc áo khoác đen sù sũ thay bằng những y phục phổ màu lòe loẹt. Sự tự ti thay bằng phong thái ngạo nghễ của một vị thần trên đỉnh Olympus.
 
Một điểm thật tinh tế trong kịch bản của Rocketman, đó là cách họ đã dành tới hai phân cảnh cho sự ra đời của cái tên “Elton John”.
 
Cảnh thứ nhất, chàng trai trẻ Reggie nói với bạn mình: “Tớ nghĩ mình sẽ đổi tên thành Elton”. Anh bạn kia tiếp lời: “Nhưng đó là tên tớ mà.” Reggie đáp: “Tớ biết thế”. Cảnh thứ hai, khi đại diện hãng đĩa hỏi cậu tên gì, cậu đã nói: “Elton…”, và rồi đột ngột thấy tấm hình The Beatles treo trên tường, cậu nói tiếp: “John. Elton John.”
 
Dành nhiều thời lượng đến thế để lý giải sự vay mượn tên người khác hay phút bốc đồng chắp ghép nghệ danh, dường như đó cũng là lời tự thú của Elton John rằng, ông đã muốn trở thành ai đó khác, bất cứ ai, dù là người bạn bình thường hay là John Lennon, miễn không phải Reginald Dwight đáng xấu hổ.
 
Elton John đã tự hành hạ Reginald Dwight “không ai muốn xem”. Phải đến phút cuối cùng trong lời tự thú kéo dài 2 giờ đồng hồ của mình, sau khi ảo ảnh về những người đã đến và đi trong đời ông hiện lên để ông nói lời đáy lòng với riêng mỗi người, từ người mẹ đồng bóng, người cha lãnh đạm đến gã tình nhân cơ mưu hay người bạn Bernie Taupin chí tình, thì ảo ảnh về cậu bé Reginald mới lên tiếng để Elton John nói những điều chân thành nhất.
 
Và cái ôm siết chặt giữa Elton và Reginald như lời kết rằng: sau bấy nhiêu năm, ông đã có thể chuộc những tội lỗi gây ra cho chính mình của quá khứ.
 
Một cái kết an lành khác với phần đông các tác phẩm tiểu sử âm nhạc thường kết thúc bi đát, hoặc nuối tiếc, hoặc đầy dự cảm đau thương. Bởi với Elton John, Rocketman cũng chỉ là khép lại một chương trong đời để mở ra một chương mới, nơi ông đã sẵn sàng để: “Tạm biệt nhé, con đường lát gạch vàng… Tôi sẽ quay về với chiếc máy cày của tôi. Quay về với lão cú già trong rừng thẳm. Săn tìm gã cóc lưng xù xì…”


Hiền Trang (Bài viết đã đăng trên báo Tuổi Trẻ)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *