• Viết viếc

    Thanh xuân đều phải chết

    Không biết tại sao, nỗi u uẩn đó lại tìm đến mình. Mình rõ ràng là không có ý định trở thành một con người như thế này, nhưng cuối cùng vẫn thành ra như thế. Không biết tại sao…

  • Viết viếc

    Thời gian là một con cá sấu

    Truyện kể rằng, hồi vở kịch Peter Pan lần đầu công chiếu, tác giả của nó, J.M.Barrie, có gặp lại bà Snow, một người quen với ông thuở trước. Thấy bà Snow đi một mình, Barrie hỏi chồng bà đâu,…

  • Viết viếc

    Hà Nội xưa đâu tá?

    “Nhớ quá, cái gì của Hà Nội cũng nhớ, bất cứ cái gì của Bắc Việt cũng nhớ…” Vũ Bằng xa Hà Nội mà nhớ Hà Nội. Sài Gòn vui lắm thay, nhưng vẫn đau đáu nhớ về Hà Nội,…

  • Viết viếc

    Một lời biện hộ cho Tình yêu

    Có hai điều cần ghi nhớ: Điều thứ nhất, chúng ta cô đơn. Điều thứ hai, chúng ta rất dễ ngã vào Tình yêu. Bởi vì có điều thứ nhất mà có điều thứ hai. Mùa đông băng giá nọ,…

  • Viết viếc

    Một đối thoại nhỏ về hạnh phúc

    – Này Pablo, đằng nào tôi cũng đã đi rồi, mình thẳng thắn một lần với nhau nhé. Những cô nàng ở Avignon anh vẽ để hồi đáp lại bức Niềm vui cuộc đời của tôi đúng không? Giọng nói khàn mỏng…

  • Viết viếc

    Kazuo Ishiguro: Sống thế nào cho đủ?

    Đến cùng, bạn cũng tìm thấy nơi toa cuối,                                                                  một bữa ăn tự chọn thật ngon, mọi món bạn muốn ăn đều có đủ, bạn có thể đưa cả bàn tiệc về chỗ ngồi, bất kể thứ gì đặt…

  • Viết viếc

    Mùa hạ của Shakespeare

    “Và mùa hạ vẫn luôn luôn quá ngắn.” – Sonnet số 18, William Shakespeare William Shakespeare đứng trên một cây cầu màu đỏ và đứng dưới một thoáng trời xanh biếc. Nhịp cầu bằng gỗ chênh vênh, những giọt nước…